BREAKING NEWS
latest
Showing posts with label Nhan-Quyen. Show all posts
Showing posts with label Nhan-Quyen. Show all posts

Đôi chút hiểu lầm và những va chạm nhỏ của chính quyền cộng sản




Chừng mươi năm trước, chính xác là hôm 22 tháng 7 năm 2011, nhà báo Mặc Lâm có một bài viết “Cú Đạp Lịch Sử, Hà Nội Ơi” thu thập nhiều ý kiến phẫn nộ của nhiều vị thức giả VN:

Nguyên Ngọc: “Chỉ có lòng căm thù người dân sâu sắc lắm thì người ta mới dám đạp vào mặt người dân như thế.”

Trần Mạnh Hảo: “Đạp lên mặt nhân dân, đạp lên mặt tổ quốc.”

Nguyễn Trọng Tạo: “Cái đạp phát xuất từ lòng căm thù người dân của viên an ninh này cao lắm mới có thể thúc đẩy một con người đối xử với một người khác như thế.”

Phạm Toàn: “Cái đạp này do cả hệ thống thai nghén và bảo trợ, thậm chí lưu manh hoá cả ngành an ninh để cai trị.”

Ủa! Chuyện gì mà um xùm dữ vậy cà?

Xin thưa: Đây là một cơn bão trong tách nước trà, chứ chả có gì nghiêm trọng đâu. Chả qua chỉ là chút hiểu lầm của người dân với lực lượng công an địa phương thôi. Mấy hôm sau, báo Thanh Niên có bài tường thuật “Không Có Chủ Trương Trấn Áp Người Biểu Tình Yêu Nước”) ngọn ngành và chi tiết:

Sáng 17.7, anh Đức có tham gia đoàn biểu tình tự phát tại khu vực phố Điện Biên Phủ - Trần Phú. Lực lượng làm nhiệm vụ đã tuyên truyền, vận động, yêu cầu đoàn biểu tình giải tán, không tập trung đông người, gây mất an ninh trật tự thành phố. Anh Nguyễn Chí Đức đã tỏ thái độ chống đối bằng cách ngồi bệt xuống đất, lực lượng làm nhiệm vụ buộc phải khiêng lên xe buýt, đưa về Đồn công an số 1 Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội để tuyên truyền giải thích…


Cơ quan điều tra cũng yêu cầu đại úy Phạm Hải Minh, Công an quận Hoàn Kiếm tường trình vụ việc này. Đại úy Minh cho biết khi 4 cán bộ công an khiêng anh Đức lên xe buýt thì anh Minh từ trên xe giơ chân bước xuống nhưng không đánh anh Đức. Căn cứ vào các tài liệu điều tra, xác minh thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an Hà Nội kết luận không có căn cứ xác định anh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp.



Ảnh: motthegioi.vn


Ồ thì ra thế! Hoá ra là mặt của ông Đức chạm vào dầy của viên đại úy công an chứ đương sự không hề bị ai chà đạp gì ráo trọi. Trong mọi giao tiếp xã hội thì tránh sao được những chuyện đụng chạm, và những chạm đụng kiểu này vẫn diễn ra hằng ngày ở huyện ấy mà
- Cán bộ công an 'dùng tay gạt, trúng vào má phóng viên'


- CSGT dùng tay chạm mặt người vi phạm chảy máu


- Trung tá Công an 'lấy chân tác động' người làm chứng


- Người đi đường bầm mắt do 'đập mặt vào gậy' CSGT


- Nam thanh niên điều khiển xe máy ngã ra đường khi vướng vào gậy của công an.


Giao thông bằng đường thủy cũng thế, cũng có lúc không tránh khỏi chuyện đụng chạm lai rai - cho dù là biển rộng sông dài. Bà Hoa Xuân Oánh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, vừa thông báo cho giới truyền thông hay về một sự cố (hơi) đáng tiếc như sau:

“Vào sáng sớm ngày 2/4, tàu Hải cảnh Trung Quốc trong khi tuần tra định kỳ đã phát hiện một chiếc tàu đánh cá Việt Nam xâm nhập đánh bắt cá ở quần đảo Tây Sa của Trung Quốc, đã lập tức gọi loa xua đuổi. Chiếc tàu đánh cá này không chịu rời đi và đột nhiên chuyển hướng về phía tàu Hải cảnh Trung Quốc. Mặc dù tàu Hải cảnh Trung Quốc đã cố gắng hết sức để tránh nhưng vẫn bị tàu đánh cá Việt Nam đâm vào mũi tàu và chiếc tàu cá đã bị chìm. Hải cảnh Trung Quốc đã ngay lập tức giải cứu tàu đánh cá Việt Nam. Tất cả 8 ngư dân Việt Nam trên tàu đã được cứu lên mà không có ai thương vong. Sau khi tiến hành thủ tục điều tra và thu thập chứng cứ cần thiết, Hải cảnh Trung Quốc đã cho 8 ngư dân hồi hương.”





Trước sự kiện này, FB Vũ Quốc Ngữ liền liên tưởng đến một chuyện (hơi) buồn đã cũ: “Nghe quen quen. Giống như tay công an nào đó ở Hanoi nói mặt của phóng viên va vào giày của mật vụ!” Cùng lúc, FB Canh Le còn dẫn Kiều (nghe) không được hữu nghị (friendly) gì cho lắm:

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!
Mèo mả gà đồng gặp nhau!
Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường!

Đụng phường nào thì cũng bỏ mẹ đám dân đen xứ Việt, bất kể là ở trên bờ hay dưới nước

Trung Quốc: Nhà thờ vẫn bị đập phá dưới đại dịch

Trong khi thế giới đang phải vật lộn chống lại dịch viêm phổi Vũ Hán, các tổ chức giám sát tự do tôn giáo đã tố cáo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang lợi dụng dịch viêm phổi Vũ Hán như một cơ hội để tăng cường đàn áp tôn giáo, phá hủy và kiểm soát nhiều nhà thờ Cơ Đốc giáo.

“Trung Quốc đang thể hiện là một hình mẫu của thế giới trong cuộc chiến chống lại virus Corona Vũ Hán. Tuy nhiên, trận chiến chống lại đại dịch không thể ngăn các quan chức cộng sản tiếp tục đàn áp Cơ Đốc giáo”, Todd Nettleton, phát ngôn viên của tổ chức phi lợi nhuận Voice of the Martyrs (VOM), nói với Fox News ngày 24/3.
Bob Fu, một nhà hoạt động xã hội của tổ chức China Aid, đã chia sẻ một đoạn video cho thấy các quan chức Trung Quốc đang phá hủy một nhà thờ ở huyện Nghi Hưng, thành phố Vô Tích, tỉnh Giang Tô.

Công an Bình Định tính trở kèo: "lính ăn tàn, tướng xảo ngôn"

👉 Vụ CSGT Bình Định dừng xe vô căn cứ, định phá xe bắt lỗi không xong quay ra doạ nạt cho người ném đá. Khi bị quay clip thì đánh cả lái xe xong cúp đuôi bỏ chạy như 1 LŨ HÈN ...!



👉 Nhiều góc quay thể hiện rất rõ ràng mà Lãnh Đạo CSGT Bình Định vẫn bao che cho lính, vẫn trơ trẽn trả lời "Không Có Cơ Sở" & "Lật Lọng, Xảo Ngôn" bẻ cong sự thật ...!



✔ 1. Trên clip thể hiện rõ ràng "thằng" CSGT hết đạp rồi đấm túi bụi lái xe trong khi lái xe chỉ lùi & che chắn đỡ đòn ...!

✔ 2. Trên suốt quãng đường lưu thông không hề có trạm CSGT nào yêu cầu dừng xe. Camera hành trình của xe chứng minh được điều đó. Thông tin CSGT ra hiệu lệnh dừng xe trước đó nhưng tài xế cố tình bỏ chạy là Vô Căn Cứ & Nguỵ Biện Trơ Trẽn ...!

✔ 3. Trời mưa to mà CSGT vẫn nhìn thấy "Hàng Chảy Nước" & "Rơi Vãi" thì đúng là quá "Khó Ngửi". Thực tế trên clip ghi lại từ đầu tới cuối "hai thằng" CSGT kia không hề báo được lỗi gì, cố gắng mò mẫm đi quanh xe để "bới lỗi" còn chẳng tìm ra nữa kia mà ...?

✔ 4. Các clip thể hiện rất rất rõ chỉ có 1 xe Bán Tải đuổi theo & chèn ép cũng như chiếu đèn vào mặt lái xe một cách rất "Vô Học" & "Thiếu An Toàn". Đấy không phải là hiệu lệnh dừng xe Chuẩn theo Quy định của CSGT ...!

✔ 5. Trong clip quay đủ diễn biến thì không hề có mục CSGT yêu cầu kiểm tra giấy tờ. Mà nói thẳng ra là ai cho phép kiểm tra giấy tờ khi người TGGT không có lỗi & CSGT không có "chuyên đề" kiểm tra hành chính ...?

- CSGT vừa xuống xe đã doạ nạt "Sẽ cho người ném đá trên đèo" "Quay Bình Định sẽ không sống lâu đâu". Chả lẽ lãnh đạo CSGT Bình Định "Không Hiểu Tiếng Việt" mà lại vẽ ra câu chuyện "Lái xe không tuân thủ yêu cầu kiểm tra giấy tờ mà còn gây gổ vs CSGT". Xin phép đoạn này ... hết từ ngữ để tả về cái sự "Bựa" của các a!😏

✔ 6. Lãnh đạo CSGT Bình Định nói không có chuyện cướp điện thoại. Vậy ở phút 4.47 tài xế đang quay thì điện thoại "tự dưng rơi" ...? May có góc quay khác thể hiện "thằng" CSGT kia lao vào đấm đá liên tiếp lái xe chứ ko các anh còn Xảo Ngôn cỡ nào nữa ...?

✔ 7. Nhà xe chỉ vào can ngăn (cùng 1 CSGT khác) chứ không có chuyện đánh lại CSGT. Nếu có thì mời các anh show bằng chứng nhé ...!?

- Nói mồm chả ai tin được mà nhất là mồm các anh thì nói thật là "Chó Nó Mới Tin" ...!



💥 Chốt lại:

👉 Mọi hành động của cả 2 phía đều được thể hiện Rất Rõ ở trong 3 clip dưới đây. Mọi lời phán xét về sự việc này dành hết cho các độc giả thông thái ...!

👉 Cố gắng "ĐỪNG XẢO NGÔN" mà LOẠN ĐAO PHÁP như "ĐÁM NÀO ĐÓ" mà nhẹ thì "Banned" còn nặng thì "Mất Phúc" & "Bị Nguyền Rủa" bởi "MỒM THIÊN HẠ" ...!



✒ Trích: Lái xe & những người bạn đồng hành ...!

💥#HÃYCHIASẺ

💥#CSGTBÌNHĐỊNH



Ừ thì... khí chất của một người anh hùng thầm lặng

#VoteTv - Những ngày trong tù trước khi tôi bị đưa ra xét xử, tôi có đọc được câu nói của một trong những người tiên phong cho bản ra đời của Tuyên ngôn Độc lập Mỹ.

Sau khi đăng bản “Quan điểm chung về quyền của nước Mỹ thuộc Anh” (A Summary View of the Rights of British America) nổi tiếng, Thomas Jefferson được thông báo rằng ông phải chịu hình phạt vì bị buộc tội phản bội quốc gia đối với chính phủ Anh quốc. Nghe lời đe dọa này, Patric Henry, một trong số những chiến hữu của Jefferson đã táo bạo phát ra câu nói lừng danh thể kỷ: “Ừ thì… Nếu đó là phản bội thì hãy phản bội tối đa”.

Tôi ấn tượng mãi với câu nói đơn giản mà đầy can đảm đó của Patric Henry – một câu nói đi kèm cùng hành động ký tên vào Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ chẳng khác nào rước án tử vào mình.

Tôi tặc lưỡi: Ừ thì… vì các vị đó là những anh hùng khai sinh ra Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ nên mới có khí chất như thế. Nhưng hôm nay tôi cũng lại một lần nữa nghe một giọng điệu tương tự không phải từ những vị lập quốc Mỹ mà đến từ một nông dân chân trần tại Việt Nam.

Trong phiên tòa phúc thẩm xét xử nhà hoạt động Lê Đình Lượng, ông đã nói những lời thật đơn giản nhưng cũng đầy khí phách:

“Tôi hy vọng sẽ nhìn thấy ánh sáng công lý nơi toà án. Và nếu hôm nay toà buộc tội tôi thì tôi không phục. Nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận đi tù để đất nước và nhân dân có tự do dân chủ. Còn tôi, đúng hay sai hãy để lịch sử phán xét.”

Tôi nghe được cái tiếng “ừ thì…” trong vài câu nói cuối cùng đó của anh Lê Đình Lượng.

Cái câu chất chứa nhiều cung bậc cảm xúc.

Và cũng những câu nói ấy đâu phải chỉ riêng tôi, người biện hộ cho ông – Luật Sư Đặng Đình Mạnh đã phải thốt lên mấy lời tự sự:

“Ông ấy không cao giọng, không oán trách, không hoa tay chém vào thinh không… Lời ông bình thản, khoan thai, từ tốn! Nhưng thật kỳ lạ, uy lực từ đó lại vô song. Vụ án hình sự, cứ nhìn sự chuẩn bị của chính quyền để bảo đảm an ninh trật tự thì biết nó đã được nâng mức độ nghiêm trọng đến như thế nào, nhưng với ông, vụ án hơn bảy ngàn ngày tù lại cứ nhẹ nhàng như mây bồng bềnh trôi dạt về phía sau cuộc đời vậy.”

Chẳng phải và cũng không dám so với những vị khai quốc công thần của Mỹ như Thomas Jefferson, hay Patric Henry nhưng xét theo một nghĩa nào đó chính sự bình dị của một người nông dân mà thốt ra được những lời quả cảm đó thì cốt cách anh hùng đâu có gì xa.

Tôi tạm diễn giải vài lời đó trong tiếng “ừ thì…” mộc mạc.

Ừ thì… nếu tòa buộc tội tôi thì tôi cũng không phục.
Ừ thì… có bỏ “Nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận đi tù để đất nước và nhân dân có tự do dân chủ.”
Ừ thì… tòa tuyên tôi có tội nhưng “đúng hay sai hãy để lịch sử phán xét”
Ừ thì các ông bịt miệng tôi nhưng dân tộc này sẽ vẫn nghe được tiếng nói của tôi.
Ừ thì… các ông thắng nhưng cứ chờ xem chung cục thế nào.


Tôi có thể thấy bao nhiêu lời nhắn gửi qua vài dòng vắn vỏi đó. Vốn là một quân nhân chống giặc Tàu, rồi thì một nông dân chống lại sưu cao thuế nặng, sau đó là một nhà hoạt động dân quyền đòi hỏi công bằng cho các nạn nhân Formosa, hay chống lạm thu cho các trẻ em được nhẹ gánh tới trường. Và rồi thì thời thế đòi buộc những tiếng nói chống lại nền chính trị bệ rạc, ông lại đả đảo Tàu Cộng và bọn bán nước hại dân.

Những việc của anh Lê Đình Lượng không được và cũng chẳng cần truyền thông tung hê ca ngợi nhưng đưa lại thực chất. Cái án 20 năm tù giam và 5 năm quản chế dành cho anh nói lên được mức độ ảnh hưởng của anh lên môi trường anh sống.

Ừ thì… một chế độ với hơn 4 triệu đảng viên nhưng lại lo cay cáy một người đàn ông 54 tuổi lật đổ.
Ừ thì… tuy anh một mình trong chốn lao tù nhưng anh không cô đơn.
Ừ thì… những lời khen chê cũng đâu đến được tai anh nhưng phải nói ra cho nhẹ bớt tiếng thở dài não ruột của đâu chỉ mình tôi.

Khí chất của một con người thể hiện rõ ra khi đối diện với những lựa chọn sinh tử. Và khí chất đó được thể hiện ra không chỉ lời nói mà còn hành động phi thường trong những việc bình thường.

Điều tôi nghĩ tuyệt vời nhất nơi con người của anh Lê Đình Lượng không phải là những chiến tích anh đã làm hay những hành động anh đã thực hiện, mà là chính trái tim đầy trắc ẩn của anh với những phận người yếu thế. Anh Lượng đã học theo thầy Giê-su của anh ấy cúi xuống “rửa chân” cho những người nghèo bị xã hội coi như phung hủi bằng tình nhân ái của mình. Và chính dấu ấn tình người đó lưu lại nơi mỗi vết chân anh đi trên khắp nẻo quê hương mình.

Ừ thì họ có giam hãm được anh với bản án dài dằng dặc tận 20 năm tù nhưng ai nào biết thế sự xoay vần, thời cuộc đổi thay…

Giống như cái ngày đại hội 4/7/1776 mà Thomas Jefferson cùng 56 người đã dõng dạc tuyên bố quyền tối thượng của dân tộc Mỹ, bất kể người Việt Nam nào tuyên bố đòi tự do dân chủ thì cũng ký án tù khắc khổ cho bản thân.

Một câu thoái lui và xin khoan hồng có thể giảm mức án cho anh Lượng nhưng anh đã chọn cách đối diện với sự thật mà mình xác tín rằng chỉ có tự do và dân chủ thì mới giúp dân Việt được hạnh phúc và phồn vinh.

Tôi cảm thấy tự hào và biết ơn anh Lê Đình Lượng vì tất cả những gì anh đã dành cho dân tộc khốn khổ này.
Và có lẽ không có từ nào đẹp hơn vài dòng tâm sự của Luật Sư Đặng Đình Mạnh dành cho vị tù nhân lương tâm này như một lời kết thúc:

“Ông ấy đã tặng cho tha nhân cuộc đời của ông ấy!

Như bước chân trần của tiền nhân bước trên Đồi Sọ thuở trước, ông đang sống trọn vẹn theo hình ảnh người Thầy đã vác thập giá để cứu chuộc cho quê hương ông, cho cả những người đã phán quyết ông hôm nay.
Vậy đấy, ông Lượng, “tội” của ông quá lớn khi muốn cứu chuộc cho xứ sở khốn khổ này và… cho cả tôi nữa.”



Trần Minh Nhật

Lm Đặng Hữu Nam: chưa bao giờ việt nam th-ố-i nát tệ như thế này #VoteTv

Không có gì của con người là xa lạ với người môn đệ Chúa - nỗi thống khổ của anh em đồng loại cũng là nỗi thống khổ của chúng ta những người dấn thân cho công bằng xã hội.

Liệu xã hội Việt Nam còn có từ nào để diễn tả hơn là từ thối nát khi nói về thực chất xã hội. Bài giảng tuyệt hay của linh mục Đặng Hữu Nam mở ra một khía cạnh sống động và đau lòng về bức tranh toàn cảnh xã hội Việt Nam mà không phải ai cũng nhìn thấy. Bắt bớ và bức hại các tù nhân lương tâm, những nhà hoạt động dân chủ nhân quyền và bao nhiêu tai ương dồn dập trên dân tộc này




Ông Lê Đình Lượng bị bắt vì những hoạt động "mạo hiểm"#VoteTv

Những hoạt động "mạo hiểm" của tù nhân lương tâm Lê Đình Lượng để trợ giúp những nạn nhân Formosa, các ngư dân, những nông dân và các em học sinh không phải đóng phí, đòi lại công bằng và còn nhiều hoạt động thiết thực để thăng tiến quyền sống của người dân Miền Trung. Đó có thể là lý do mà ông bị bắt giam? Mời quý vị cùng theo dõi buổi hội luận đặc biệt

Nữ Blogger Phạm Thanh Nghiên nói về âm mưu của Nguyễn Phú Trọng đằng sau...

Nhà hoạt động và một blogger có tiếng Phạm Thanh Nghiên có cuộc trao đổi về âm mwuu của cộng sản cách riêng là Nguyễn Phú Trọng đằng sau luật an ninh mạng mới được công bố.

☀ Hãy đăng ký (subscribe) để xem tin mới nhất từ Vote Tv nhé : https://goo.gl/njwsu5

Vote Tv blog: http://votetv.blogspot.com/




Di nguyện của Lm Nguyễn Duy Tân trước khi vào đồn công an sáng nay #VoteTv

Sáng nay linh mục Nguyễn Duy Tân có vài lời nhắn gửi cộng đồng mạng và người thân trước khi vào đồn công an tỉnh Đồng Nai. Xin hãy lắng nghe và trợ giúp cha Tân - một người yêu nước và lo lắng cho người nghèo.

☀ Hãy đăng ký (subscribe) để xem tin mới nhất từ Vote Tv nhé : https://goo.gl/njwsu5 

Vote Tv blog: http://votetv.blogspot.com/

Cô sinh viên cầu xin thầy giáo giải cứu khỏi công an và bức thư bị xóa #...

Lúc 8h am ngày 30/06/2018, bức thư em gửi cho thầy Phạm Tấn Hạ (Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, Trưởng phòng đào tạo) đã bị facebook xóa bỏ do bi cho là vi phạm tiêu chuẩn của facebook.

Lúc 9h am, facebook Trương Thị Hà của em bị vô hiệu hóa hoàn toàn, em không thể đăng nhập nữa ạ.

Em mong cộng đồng Minds Việt Nam, đặc biệt là các Luật sư, Nhà báo và Doanh nhân hãy lưu lại và chia sẻ bức thư của em để thầy giáo em đọc được ạ.

Thầy ơi, thầy hãy nói gì đó cho em biết đi ạ, đại loại như: "Em ngốc quá. Thầy thương em nhưng thầy không thể giúp được em lúc đó." Em chỉ mong muốn một điều duy nhất là thầy hãy trả lời các câu hỏi trong bức thư của em hoặc đơn giản chỉ là tâm sự thật lòng với em sau khi bỏ rơi em, không một lời từ biệt tại trại tập trung Tao Đàn vào ngày 17/06/2018 ạ. Thầy ơi, thầy đừng lặng thinh như vậy nữa mà, em đau buồn lắm thầy ơi. Hãy nói cho em biết, nói gì cũng được, đừng im lặng như vậy mãi thầy ơi. Chỉ khi nào nhận được thư hồi âm của thầy thì tâm hồn em mới được yên lòng thầy ơi.


From: Trương Thị Hà

Sinh viên năm 2, mã sinh viên 1767010064, khóa 2017- 2020, Lớp trưởng lớp 17/2, Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh.

To: Tiến sỹ Phạm Tấn Hạ

Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, Trưởng phòng đào tạo;

Cc: Thạc sĩ Trần Nam

Trưởng phòng truyền thông trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh (đi cùng thầy Hạ chứng kiến sự việc).

.oOo.

Hà Nội, 21h20' ngày 29/06/2018.

Thầy Hạ kính mến,

Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi.

Em là lớp trưởng lớp 17/2 Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ. Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”….

Tao Đàn, ngày 17/06/2018.

Thầy ơi, chỉ thầy mới có thể cứu được em lúc này thôi ạ…

Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây.

Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng…

Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an…

Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khinh!

Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư.

Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ.

Thầy: Im lặng…

Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đứa sinh viên hư không ạ? Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ.

Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi.

Thầy: Thầy không biết về Luật.

Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy thông báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ.

Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa?

Hà: Im lặng và nhìn thầy.

Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ "mời Luật sư" nữa, tao vả cho vỡ mồm.

Thầy: Im lặng…

Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩm và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu.

Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thầy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ?

Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email:
htruong692669@protonmail.com ạ.

Em tin rằng, lúc đó có Công an nên thầy không thể giúp em. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi.

Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ.